21 Bình luận
  • signoreV
    Hành tung bí ẩn của phái bộ Roberts trôi dần vào quên lãng, mãi cho đến năm 1939, tức hơn 100 năm sau, nó mới được giải mã bởi L. Sogny, Chánh sở Mật thám Pháp, một cây bút thường viết cho tập san BAVH. Trong lúc tìm hiểu sự việc, Sogny đọc được trên tạp chí The American Foreign Service Journal (Tạp chí Ngoại vụ Mỹ) bài viết của W. Everett Scotten, một viên chức ngoại giao từng làm Phó Lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn. Nội dung bài viết cho biết là vào năm 1836 đó, khi các quan Thương bạc Việt Nam đến nơi tàu của phái bộ Mỹ đang neo đậu thì trưởng phái bộ Roberts đang mắc phải một căn bệnh đã bị nhiễm từ hồi ông ta đang ở Xiêm, tàu Peac*** phải giong buồm nhanh để tìm nơi chữa bệnh cho ông ta. Ngày 12.6.1836, khi tàu đến Macao thì Roberts qua đời. Từ Quảng Đông, Trung Quốc, thuyền trưởng Kennedy gửi một báo cáo cho Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, thông báo về cái chết của Roberts, và lý do vì sao tàu Peac*** phải đột ngột rời vịnh Tourane (Đà Nẵng) vào ngày 21.5.1836.
  • signoreV
    @kedienro
    Dựa vào sách Quốc Triều Sử Toát Yếu của Quốc Sử quán triều Nguyễn và một số nguồn tư liêu khác thì 02 cuộc gặp đó đại khái như sau:
    Chiếc tàu ghé Việt Nam có tên Peac***, thuyền trưởng là Georges Thompson, còn người cầm đầu phái bộ là Edmond Robert.
    Lần 1 cuối năm 1832, tàu ghé Vũng Lấm, tỉnh Phú Yên để đưa quốc thơ cầu thông thương. Cụ Nguyễn Tri Phương đã tiếp đón phái đoàn và báo về triều đình cho vua Minh Mạng. Sau khi phái đoàn được thông quan điểm của triều đình thì phái đoàn đã nhổ neo rời Việt Nam. Về sau, được biết VN không phải là địa điểm duy nhất mà phái bộ Roberts ghé đến. Trong sứ mạng này, họ đã tiếp xúc và ký với nước Xiêm (Thái Lan) và Mascate các thỏa ước thương mại.
    bức thư đề ngày 31.1.1832 của Tổng thống Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ Andrew Jackson gửi cho hoàng đế Việt Nam, nội dung chính nhằm giới thiệu Roberts với triều đình VN, trong thư có đoạn viết: (tạm dịch) “Ông ấy được cử làm Đặc phái viên của chính phủ chúng tôi để xin bàn bạc với Ngài những việc hệ trọng. Kính xin Ngài giúp đỡ ông ta trong khi thi hành nhiệm vụ được giao phó, đối xử với ông ta bằng tấm lòng nhân hậu và tương kính, và xin vững tin vào những gì ông ta thay mặt chúng tôi để trình bày, nhất là khi ông ta đảm bảo với Ngài về tình thân hữu trọn vẹn và tấm thịnh tình của chúng tôi đối với Ngài…” - nguồn khác

    vua Minh Mạng đã có chỉ thị rõ ràng, sách Minh Mạng Chính Yếu ghi như sau: ”Chúng nó từ xa tìm tới, bản ý là cung thuận. Triều đình ta với tinh thần mềm dẻo, quí mến người phương xa, không tiếc gì mà không dung nạp họ. Tuy nhiên, họ mới tới lần đầu, các chi tiết lễ nghi về ngoại giao thông hiếu chưa được am tường có thể sai quan Thương bạc viết tư văn thông báo cho nước họ biết, nếu muốn thông thương mậu dịch với nước ta, ta cũng không cự tuyệt, nhưng phải tuân theo những hiến định đã có từ trước đến nay…” (hết trích).

    Lần 2 tháng 5 năm 1936 tàu Peacook trở lại VN neo ở vịnh Sơn Trà, Đà Nẵng sau khi đã ghé một loạt các nước Nam Mỹ, Ấn Độ và Xiêm (Thái Lan). Sau khi hoàn thành công tác ở Xiêm, ngày 20.4.1836, Roberts cho tàu hướng về VN. Ông ta nắm trong tay một văn kiện đề ngày 20.3.1835 của chính phủ Mỹ hướng dẫn việc thảo luận một thương ước với VN và một thỏa hiệp tương tự với Nhật Bản. Vua Minh Mạng triệu tập trình dình để bàn luận. Quần thần chia 2 phe, một lên tỏ ý lo ngại Mỹ ý đồ đầu, một bên thì muốn thăm dò thêm. Sau Vua quyết định là tỏ thiện ý. Cử người đến tiếp xúc phái đoàn, nhưng khi 2 vị quan tới thì bên họ cáo bệnh không tiếp. Sau đó quan cử thông ngôn đến thăm thì họ cử người đáp tạ rồi kéo buồm rời đi ngay trong ngày hôm ấy.
    Vua Minh Mạng đã suy nghĩ hồi lâu rồi truyền rằng:”Bọn họ đi xa 40 ngàn dặm biển do bởi tình cảm trân trọng đối với quyền uy và thế lực của triều đình ta. Nếu ta dứt khoát cắt đứt mọi quan hệ với họ, ta sẽ cho họ thấy là nước ta không bao giờ có thiện chí cả” (tạm dịch từ Tập san Đô thành Hiếu cổ (BAVH-Bulletin des Amis du Vieux Hué) số 3 năm 1941)
  • cuong205a
    mời các chuyên gia chém @quysu, @signorev, @tkm
    • signoreV
      @cuong205a Mấy bài này để đọc cho vui, là cầu nối để nhiều người quan tâm đến lịch sử thì đc. Chứ nói nó là lịch sử thì ...... Bài viết dựa quá nhiều vào cảm xúc của tác giả, một người ở thế kỷ 22 để phán xét lại một vị tiền nhân

      Riêng đoạn này
      Nhưng không ai hay biết rằng, 100 năm trước. Vào các năm 1832 và 1836, Tổng thống Hoa Kỳ thứ 7 (Trump là thứ 45) , ông Andrew Jackson đã gửi đại sứ Edmund Robert sang đàm phán với Minh Mạng về quan hệ mậu dịch song phương cả 2 nước. Khi ấy, Đại Nam là nước đầu tiên mà Hoa Kỳ lựa chọn để phát triển quan hệ ngoại giao ở Á Đông.
      Nhưng cả hai lần đều bị Minh Mạng từ chối.

      mình có thể xác nhận là cái đoạn in đậm trong kết luận là không đúng
    • cuong205a
      @signorev cái đó Wiki cũng có viết mà
    • PU69
      @cuong205a Wiki ai cũng có thể sửa được.
    • kedienro
      @signorev vậy sự thật là sao bác?
    • Gary
      @kedienro Kể cả lịch sử có sao thì vẫn là chính sách bế quan tỏa cảng. Vua chúa VN ngày xưa thì kịch trần là yêu dân, giữ vững chế độ, giữ vững bờ cõi, nông nghiệp đủ ăn, trọng dụng văn nhân và fuk dc nhiều gái.

      Nói xa hơn những chuyện mang tính khai sáng như phát triển hàng hải, ngoại giao, khoa học, tư do kinh tế thì rất khó vì giới hạn nó vậy rồi.
    • signoreV
      @kedienro
      Dựa vào sách Quốc Triều Sử Toát Yếu của Quốc Sử quán triều Nguyễn và một số nguồn tư liêu khác thì 02 cuộc gặp đó đại khái như sau:
      Chiếc tàu ghé Việt Nam có tên Peac***, thuyền trưởng là Georges Thompson, còn người cầm đầu phái bộ là Edmond Robert.
      Lần 1 cuối năm 1832, tàu ghé Vũng Lấm, tỉnh Phú Yên để đưa quốc thơ cầu thông thương. Cụ Nguyễn Tri Phương đã tiếp đón phái đoàn và báo về triều đình cho vua Minh Mạng. Sau khi phái đoàn được thông quan điểm của triều đình thì phái đoàn đã nhổ neo rời Việt Nam. Về sau, được biết VN không phải là địa điểm duy nhất mà phái bộ Roberts ghé đến. Trong sứ mạng này, họ đã tiếp xúc và ký với nước Xiêm (Thái Lan) và Mascate các thỏa ước thương mại.
      bức thư đề ngày 31.1.1832 của Tổng thống Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ Andrew Jackson gửi cho hoàng đế Việt Nam, nội dung chính nhằm giới thiệu Roberts với triều đình VN, trong thư có đoạn viết: (tạm dịch) “Ông ấy được cử làm Đặc phái viên của chính phủ chúng tôi để xin bàn bạc với Ngài những việc hệ trọng. Kính xin Ngài giúp đỡ ông ta trong khi thi hành nhiệm vụ được giao phó, đối xử với ông ta bằng tấm lòng nhân hậu và tương kính, và xin vững tin vào những gì ông ta thay mặt chúng tôi để trình bày, nhất là khi ông ta đảm bảo với Ngài về tình thân hữu trọn vẹn và tấm thịnh tình của chúng tôi đối với Ngài…” - nguồn khác

      vua Minh Mạng đã có chỉ thị rõ ràng, sách Minh Mạng Chính Yếu ghi như sau: ”Chúng nó từ xa tìm tới, bản ý là cung thuận. Triều đình ta với tinh thần mềm dẻo, quí mến người phương xa, không tiếc gì mà không dung nạp họ. Tuy nhiên, họ mới tới lần đầu, các chi tiết lễ nghi về ngoại giao thông hiếu chưa được am tường có thể sai quan Thương bạc viết tư văn thông báo cho nước họ biết, nếu muốn thông thương mậu dịch với nước ta, ta cũng không cự tuyệt, nhưng phải tuân theo những hiến định đã có từ trước đến nay…” (hết trích).

      Lần 2 tháng 5 năm 1936 tàu Peacook trở lại VN neo ở vịnh Sơn Trà, Đà Nẵng sau khi đã ghé một loạt các nước Nam Mỹ, Ấn Độ và Xiêm (Thái Lan). Sau khi hoàn thành công tác ở Xiêm, ngày 20.4.1836, Roberts cho tàu hướng về VN. Ông ta nắm trong tay một văn kiện đề ngày 20.3.1835 của chính phủ Mỹ hướng dẫn việc thảo luận một thương ước với VN và một thỏa hiệp tương tự với Nhật Bản. Vua Minh Mạng triệu tập trình dình để bàn luận. Quần thần chia 2 phe, một lên tỏ ý lo ngại Mỹ ý đồ đầu, một bên thì muốn thăm dò thêm. Sau Vua quyết định là tỏ thiện ý. Cử người đến tiếp xúc phái đoàn, nhưng khi 2 vị quan tới thì bên họ cáo bệnh không tiếp. Sau đó quan cử thông ngôn đến thăm thì họ cử người đáp tạ rồi kéo buồm rời đi ngay trong ngày hôm ấy.
      Vua Minh Mạng đã suy nghĩ hồi lâu rồi truyền rằng:”Bọn họ đi xa 40 ngàn dặm biển do bởi tình cảm trân trọng đối với quyền uy và thế lực của triều đình ta. Nếu ta dứt khoát cắt đứt mọi quan hệ với họ, ta sẽ cho họ thấy là nước ta không bao giờ có thiện chí cả” (tạm dịch từ Tập san Đô thành Hiếu cổ (BAVH-Bulletin des Amis du Vieux Hué) số 3 năm 1941)
    • signoreV
      Hành tung bí ẩn của phái bộ Roberts trôi dần vào quên lãng, mãi cho đến năm 1939, tức hơn 100 năm sau, nó mới được giải mã bởi L. Sogny, Chánh sở Mật thám Pháp, một cây bút thường viết cho tập san BAVH. Trong lúc tìm hiểu sự việc, Sogny đọc được trên tạp chí The American Foreign Service Journal (Tạp chí Ngoại vụ Mỹ) bài viết của W. Everett Scotten, một viên chức ngoại giao từng làm Phó Lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn. Nội dung bài viết cho biết là vào năm 1836 đó, khi các quan Thương bạc Việt Nam đến nơi tàu của phái bộ Mỹ đang neo đậu thì trưởng phái bộ Roberts đang mắc phải một căn bệnh đã bị nhiễm từ hồi ông ta đang ở Xiêm, tàu Peac*** phải giong buồm nhanh để tìm nơi chữa bệnh cho ông ta. Ngày 12.6.1836, khi tàu đến Macao thì Roberts qua đời. Từ Quảng Đông, Trung Quốc, thuyền trưởng Kennedy gửi một báo cáo cho Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, thông báo về cái chết của Roberts, và lý do vì sao tàu Peac*** phải đột ngột rời vịnh Tourane (Đà Nẵng) vào ngày 21.5.1836.
    • SuperSliver
      @signorev Không cực đoan bế quan nhưng cũng không có tư tưởng sẽ thông thương với họ
      ”Bọn họ đi xa 40 ngàn dặm biển do bởi tình cảm trân trọng đối với quyền uy và thế lực của triều đình ta.

      Tư tưởng Nho giáo của Trung Quốc thể hiện rõ trong câu này luôn.
    • TrNgo
      @cuong205a thế ai là người lỡ làng ở tk 21 ?
    • cuong205a
      @trngo cái đó phải nhờ 3 thầy @downfall , @thinker với @honglamsg xủ 1 quẻ tử vi mới biết được
    • choicoitute
      @signorev một người có tâm
    • hachi
      @trngo : một người có mong muốn làm "người tử tế"
    • TrNgo
      Tiền vàng góc nhỏ mà đã thế này hèn gì coi lân bang thế giới như cỏ rác :
      http://tinyurl.com/y9zrorzx
    • TanNg
      @trngo, @supersliver

      Ăn thua gì so với nhiều ông thời này, ngồi trong xó nhỏ nhưng coi thường nền văn minh của những quốc gia dẫn đầu thế giới như cỏ rác.
  • hachi
    1 góc nhìn khác về Minh Mạng:
    http://tinyurl.com/y8v8mwuo
    • cuong205a
      @hachi chửi Minh Mạng te tua
    • SuperSliver
      @cuong205a Vãi, chửi nhà Nguyễn còn kinh hơn mình mặc dù thấy chủ top bảo là dịch từ tài liệu của Pháp
      Em k biết thực hư thật giả, chỉ cần nhìn vào hiện tại cũng có kha khá dữ liệu về nhà Nguyễn, bế quan toả cảng là thật, dân Cam thù ghét dân Việt cũng là thật
    • vt57vt571
      @hachi Ông này viết rất tào lao và phiến diện.
      Minh Mạng rất nghét người miền Bắc, theo các giáo sỹ thì có thể dịch là " Trẫm chẳng ưa gì bọn hay làm phản".Ngược lại, nhân dân miền Bắc cũng cực-kỳ ghét Minh Mạng.
      Khác với Nguyễn Ánh, được người dân Bắc ít nhiều tôn trọng vì vẫn coi ông là hậu duệ các chúa Nguyễn, bầy tôi nhà Lê, đa số người miền Bắc vẫn hy cọng và tưởng Ánh sau khi thắng Tây Sơn sẽ lập lại nhà Lê

      Không hề nhé, chỉ có dân Thanh - Nghệ là cứ mong lập lại nhà Lê từ thời nhà Lê bại trận chạy về Thanh-Nghệ cố thủ, vua Lê sang cầu viện nhà Minh sang đánh nhà Mạc. Ngược lại dân Trung phần(Ninh Bình trở ra) đã rất chán ghét nhà Lê, Trạng Trình cương quyết không ra kinh ứng thí vì ko muốn hợp tác với nhà Lê, đến khi nhà Mạc thành lập đc vài năm, ông mới ra kinh ứng thí, đỗ trạng ngay lần đầu khi ấy ông đã ngót nghét hơn 40 tuổi. Đọc lại tài liệu sự kỳ thị giữa dân Trung phần(Ninh Bình trở ra) đối với Thanh-Nghệ từ thời vua Quỷ, vua Lợn.
      Nỗi hoài Lê của người Bắc lớn như vậy, nên Ánh rất khôn khéo, trao quyền tự trị, đối xử tốt với cả hậu duệ nhà Lê, nhà Trịnh.
      Nỗi hoài Lê của người Bắc lớn như vậy, nên Ánh rất khôn khéo, trao quyền tự trị, đối xử tốt với cả hậu duệ nhà Lê, nhà Trịnh.
      Nay Minh Mạng làm quá, lại ngầm ban chỉ Dụ, cấm người miền Bắc làm quan đến Tứ Phẩm, các quan đầu tỉnh đều do người Trung Kỳ, Nam Kỳ cử ra cai trị.

      Không hề nhé, đơn cử như vẫn cử người gốc Nghệ An ra nắm xứ Thanh Nghệ nhưng tuyệt đối loại trừ tàn dư hậu duệ 2 họ Lê-Trịnh (xuất phát từ Thanh-Nghệ) tham gia quyền bính. Xem các cuộc nổi loạn của hậu duệ Lê-Trịnh thời Minh mạng như Lê Văn Khôi, Lê Duy Lương.
      Tàn dư 1 triều đại duy nhất mà các vua chúa Nguyễn cũng như nhà Nguyễn ưu ái thâu nạp đó là hậu duệ nhà Mạc. Đọc về Mạc Cảnh Huống và những mối quan hệ Mạc-Nguyễn.

      Đã đưa dẫn chứng sai còn tổ lái, suy diễn hành động của tiền nhân theo cảm nhận cá nhân. Cứ có mấy ông này thì hỏi cớ sao sử nước nhà cứ loạn cả lên.
    • signoreV
      @cuong205a
      Vua Minh Mạng đàn áp công giáo dữ dội nên việc giáo sĩ truyền giáo nước ngoài chửi cũng dễ hiểu thôi.
      Đúng là rất nhiều sĩ phu Bắc Hà coi thường nhà Nguyễn, coi nhà Nguyễn là người cướp ngôi nhà Lê. Trong khi người cướp là ... Nguyễn Huệ
      Vua Minh Mạng với dân Gia Định cũng là một nổi ám ảnh lớn gắn liền với vụ nổi dậy của Lê Khôi, con trai nuôi của tả quân Lê Văn Duyệt. Sau khi dẹp được loạn thì vua cho chém hàng ngàn người ở trong thành Bát Quái dù có phản loạn hay không.
      Vua Minh Mạng là một vị vua rất nghiêm minh.
    • vt57vt571
      @signorev Lê Văn Khôi quá chủ quan vì cái thế đại nghĩa của mình. Dân phía Nam thời ấy là cái nôi đã cưu mang nhà Nguyễn kể cả trong lúc Tây Sơn khí thế hừng hực. Đa phần các gia đình địa chủ, phú hào ở đây hưởng bổng lộc của nhà Nguyễn, thấy thế của Khôi mạnh nên đành tạm xuôi theo chiều gió.
      Nòng cốt quân của của Khôi là lính hồi lương từ xứ khác đến, mở rộng lãnh địa khởi nghĩa là do đánh chiếm chứ ko phải do nhân dân nơi đó ủng hộ. Đến khi đại quân triều đình tiến vào thì họ lập tức quay lưng chóng vánh khiến Khôi không kịp trở tay, co cụm về Phiên An tử thủ. Và rồi chuyện gì đến thì phải đến.
      Nếu người như Khôi khởi nghĩa ở xứ Bắc thì lịch sử có lẽ sẽ khác.
Website liên kết