Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén

Tháng 9 năm 1943, Nguyễn Bính vào Nam. 

Ông đến ở cùng bạn bè bằng hữu ở trọ tại một căn nhà bằng gỗ mái lợp ngói ở đường Nguyễn Văn Cừ quận Nhất bây giờ.

Căn nhà nhỏ, có một vườn hoa, cây trái nhỏ xung quanh. Nguyễn Bính rất thích và gọi nơi này là Lan Chi Viên.

Tại đây, ông đón tiếp sự lui tới của nhiều thi sĩ, bạn hữu để cùng trao đổi bàn luận về thơ, văn chương, thế sự. Đồng thời, cũng từ đây, Nguyễn Bính bắt đầu những chuyến lang bạt kỳ hồ của mình trên đất phương Nam.

Bài Hành Phương Nam ra đời trong thời gian này. Đây là bài hành duy nhất mà Nguyễn Bính viết.

Trong đó có mấy câu:


Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén

Ai kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay?

Mơ gì Ấp Tiết thiêu văn tự

Hài cỏ gươm cuồng ta đi đây


Ta đi, nhưng biết về đâu chứ?

Đã dấy phong yên lộng bốn trời

Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ,

Uống say mà gọi thế nhân ơi!


Kinh Kha vốn là người nước Vệ thời Chiến Quốc. Ở Vệ không được trong dụng, Kha online chơi Facebook gặp một người bạn tên Cao Tiệm Ly rủ sang nước Yên offline. Tại Yên, cả hai kẻ bất đắc chí ngày đêm rượu chè ca hát cho vơi sầu. Tương truyền, Cao Tiệm Ly chơi đàn trúc rất hay. Mỗi khi Cao gẩy đàn, Kinh Kha liền cởi áo mà múa hát theo phụ họa, tạo nên một cảnh tượng vô cùng bi tráng mà diễm lệ.

Một ngày Kinh Kha được tiến cử với Thái tử Đan của nước Yên. Đan khi đó đang mưu chuyện giết Tần Vương Chính, biết Kinh Kha là người dũng cảm, quính kiếm hơi bị hay mới tìm mọi cách mua chuộc lòng Kinh Kha. Đủ trò được bày ra như tặng Kha một mâm vàng ròng để chọi rùa chơi cho dzui, Kha buộc miệng khen đôi tay Yên Cơ đẹp thì chặt luôn đôi tay mỹ nhân mà dâng tặng, thấy Kha thích ăn gan ngựa thì thịt luôn con chiến mã để lấy gan cho Kha ăn,... Nói chung là đủ trò.

Kha ở Yên được biệt đãi, cũng chẳng xá gì thói mua lòng người của Đan. Thiệt tình, Kha khoái những đêm khỏa thân cùng Cao Tiệm Ly đàn hát nhảy múa hơn. Nhưng ăn ở không cũng chán, Kha ưng lời Đan mà vượt sông hành thích Tần Vương.

Ở bên dòng Dịch Thủy, Kinh Kha cũng biết chuyến đi của mình lành ít dữ nhiều, mới ôm Cao Tiệm Ly mà thốt hai câu:


Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn


(Gió hiu hắt, Dịch Thủy lạnh lùng

Tráng sĩ một đi không trở về...)


Nói xong là dứt áo ra đi. Kha đi rồi bị củ tỏi ở đất Tần, quả nhiên không bao giờ về nữa. Cao Tiệm Ly thì mai danh ẩn tính, khóa wall, cấm comment hay click like, từ đó chỉ chơi đàn nơi thảo dã. Ai dè có kẻ quay được clip ông chơi đàn, up lên Youtube. Tần Vương Chính lúc này đã là Tần Thủy Hoàng mới cho bắt Cao Tiệm Ly về cung, chọc thủng đôi mắt và bắt gẩy đàn nghe chơi đỡ buồn. Cao Tiệm Ly vì muốn báo thù cho Kinh Kha nên đổ chì vào đàn rồi đập mà không dè đập hụt. Cuối cùng, cũng củ tỏi luôn...

Kể lại chuyện này chơi chơi vậy thôi. Có thể nói thời gian Nguyễn Bính lang bạt ở Nam kỳ cũng là thời gian thi sĩ tự ví mình như Cao Tiệm Ly và Kinh Kha. Lang bạt giang hồ, chí lớn không thành, trong lòng u uẩn. Cái sự bất đắc chí khiến ông cứ tha phương lưu lạc rồi thà về ở Lan Chi Viên mà chơi đùa, say sưa cùng bè bạn...

Bài này tưởng như Nguyễn Bính viết lúc đương say.

Say rồi đập chén, ứng khẩu cuồng ngâm...


...


HÀNH PHƯƠNG NAM



Hai ta lưu lạc phương Nam này

Trải mấy mùa qua én nhạn bay

Xuân đến khắp trời, hoa rượu nở

Riêng ta với ngươi buồn vậy thay!

Lòng đắng sá gì non hớp rượu

Mà không uống cạn, mà không say?

Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã

Mà áo khinh cừu không ai may


Ngươi giam chí lớn vòng cơm áo

Ta trói thân vào nợ nước mây

Ai biết thương nhau từ thuở trước

Bây giờ gặp nhau trong phút giây


Nợ tình chưa trả tròn một món

Sòng đời thua đến trắng hai tay

Quê nhà xa lắc xa lơ đó

Trông lại tha hồ mây trắng bay


Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc

Phân tán vì cơn gió bụi này

Ngươi đi buồn lắm mà không khóc

Mà vẫn cười qua chén rượu đầy


Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết

Ngày mai ra sao rồi hãy hay

Ngày mai sán lạn màu non nước

Cốt nhất làm sao tự buổi này


Rẫy ruồng châu ngọc, thù son phấn

Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay

Hỡi ơi Nhiếp Chính mà băm mặt

Giữa chợ ai người khóc nhận thây


Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén

Ai kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay?

Mơ gì Ấp Tiết thiêu văn tự

Hài cỏ gươm cuồng ta đi đây


Ta đi, nhưng biết về đâu chứ?

Đã dấy phong yên lộng bốn trời

Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ,

Uống say mà gọi thế nhân ơi!


Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ

Ta với nhà ngươi cả tiếng cười

Người ơi! Hề người ơi!

Người sang bên ấy sao mà lạnh

Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi.


3522 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi carina
Website liên kết