Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Cũng rất ngắn

Bạn


Bạn không phải người, mà là một thứ gì đó. Thứ gì đó không phải là rượu. Bạn chỉ là bạn. Bằng hữu chỉ là bằng hữu.


Có những người chưa từng thấy qua rượu mốc, cũng không biết rượu có mốc hay không. Giả như là có, người đó cũng cứ uống rượu mốc. Có hai loại người luôn uống rượu mốc.


Loại một là loại không biết uống rượu.


Loại hai là loại biết uống rượu và tiếc rượu.



Bàn tay


- Một bàn tay có mấy ngón?


- Năm.


- Tại sao lại năm?


- Vì bốn ngón thì hơi ít, sáu ngón lại hơi nhiều. Năm ngón là vừa. Gì cũng vậy, nên vừa vừa thôi.


- Vậy còn yêu thương thì sao? Có khi nào hơi ít hay hơi nhiều không? Có khi nào là vừa đủ không?


- Tôi không biết.


- Tôi cũng không biết.



Ra đi, trở về


Cổ Long nói "Ly biệt là để tương tụ".


Còn anh thì nói "Ra đi là để trở về". Vốn dĩ, thiên tài cho là khi người ta ra đi, là người ta mong muốn được trở về. Dù là đi đâu thì cũng vậy, người đi là để có một nơi nào đó để nhớ và trở về.


Vì vậy, nếu phải đi thì cứ đi. Đi rồi trở về.



Nhớ


- Em ơi, anh nhớ em.


- Anh ơi, em cũng nhớ anh.


- Thiệt hông? Nhớ nhiều bao nhiêu?


- Thiệt. Em nhớ anh nhiều bằng số vỏ ốc em ăn được. Chút đi ăn ốc, em sẽ ráng ăn thiệt nhiều. Ăn xong, em đếm rồi về viết báo cáo gửi anh sau.



Nhớ 2


Gọi điện thoại. Em hỏi anh nhớ em không. Anh trả lời liền không, nhớ gì đâu. Em xí dài. Anh cười hề hề rồi hai đứa cúp máy. Ừ, nhớ gì đâu. Cúp máy xong mới nhớ.



Ước mơ


Anh có một ước mơ lớn. Nói văn vẻ là lãng mạn, nói không văn vẻ là sến.


Ước mơ lớn của anh là một bữa nào đó ban đêm được ngồi đâu đó trên gác nhỏ, cạnh cái cửa sổ nhỏ, nhìn ra ngoài thấy mưa và nghe mưa. Mưa không cần lớn, chỉ cần lâu lâu.



Ước mơ 2


Anh còn một ước mơ lớn. Lớn hơn ước mơ lớn trên kia.


Nhưng, nhiều khi anh tự hỏi mình, liệu có nhiều ước mơ quá thì sẽ bị chồng chéo lên nhau, khó mà thỏa mãn được hết.


Cũng như, làm thế qué nào mà vừa xây nhà lầu bốn năm tấm đầy đủ tiện nghi. lại vừa xây được một cái gác nhỏ trong căn nhà lầu đó???



Con dốc


Anh ở Sài Gòn. Thỉnh thoảng, hay ra Đà Lạt chơi. Ở Đà Lạt, có nhiều thứ lạ mà Sài Gòn không có. Ví dụ như những con dốc. Sài Gòn không phải không có những con dốc, nhưng so với Đà Lạt, dốc Sài Gòn chỉ là... đồ chơi nhìn cho vui thôi.


Một con dốc, đi xuống thì dễ, đi lên thì khó và cực khó. Cái này dễ, ai cũng biết.


Đời người ta cũng như con dốc, đi xuống dễ quá trời, đi lên thì khó vô cùng khó, đúng không?



Buồn


Anh bảo người ta cho anh một chữ gì đó để viết, người ta thảy cho một chữ "buồn" cùng một cái icon huýt sáo đáng ghét.


Ừ thì viết. Nhưng anh loay hoay nhìn mãi vào màn hình mà chẳng biết phải viết gì. Mấy ngày này cứ than buồn. Than mãi như một thói quen. Cứ mở miệng là buồn quá xá buồn, buồn tê tái buồn. Và, cứ than thở vậy vào ban đêm. Than buồn mải miết mà viết về buồn thì viết không đặng, là sao em?


Không lẽ, những người than buồn thật chất không có buồn?


Không lẽ vậy?



Xích đu


Hắn không thích ngồi xích đu.


Chung quy, hắn cho chuyện ngồi xích đu chẳng có gì thú vị. Tự dưng leo lên cái xích đu, đung đưa tới đung đưa lui, vừa tốn thời gian vừa chóng mặt.


Nhưng, đó không phải là lý do chính. Lý do chính là giai mà một mình ngồi xích đu, đung đưa chân, miệng khe khẽ hát, thi thoảng mỉm cười, bảo đảm nhìn biến thái khó lòng tả được.



Điên


Anh định nghĩa "Điên là một trạng thái quá tải của cảm xúc".


Định nghĩa này anh cẩn thẩn chép trong cuốn sách "Tự truyện của thiên tài" ở trang 66, bằng bút máy mực đen.


Cuốn sách này đến nay vẫn chưa công bố, người ta chỉ nghe chứ chưa thấy hay chạm được vào nó bao giờ. Nhưng, anhi nói là có. Thiên tài mà.



Ghét


"Ghét" là một từ, tạm gọi là trái nghĩa với "thương, yêu, thích". Khơi khơi mà nói thì từ "ghét" nó chỉ có mỗi một nghĩa duy nhất là... không ưa ai đó. Nhưng, theo thiên tài, từ "ghét" này còn mang ý nghĩa gì, sắc thái gì thì còn... tùy. Ờ, tùy ai nói.


Ví dụ một thằng khỉ nào đó nói với mình "Tao ghét mày. Ghét thấy mẹ luôn!" thì thôi, kệ mợ nó.


Chớ giả như gái mà nói "Em ghét anh! Ghét ơi là ghét!" thì khác.


Thiên tài thì lắm bệnh. Mỗi lần nghe gái nói vậy là thiên tài muốn bệnh luôn. Lòng dạ mềm xèo. Buồn dễ sợ!



Số một


Trong lòng anh, trong trái tim anh, em là số mấy. Số một, dĩ nhiên rồi em. Lúc nào em cũng là số một của anh. Em hỏi, anh trả lời. Em nghe và lặng im. 

Nhưng mà sao em không hỏi anh tiếp xem còn bóng đá, còn sách, còn bánh cuốn, bánh xèo, còn café,... tuần tự ở vị trí nào trong anh? Số một luôn em. Nguyên một dãy đó cùng em đọc là một một một một một..., viết là 111111. Một láng hết luôn. Số đẹp em hen.



(2007, mùa thu) 


3512 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi Jinabella , h2o4 người nữa
VuonChuoi
Tôi cũng thường hay viết mấy truyện vô thưởng vô phạt như vậy
Bạn viết hay ghê
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết