Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Giang hồ mấy bận say như chết...

Tự dưng vừa đọc lại câu thơ trên trong bài Giang hồ của Phạm Hữu Quang.

Có dạo, anh thích bài này cực kỳ.

Anh đọc thơ cũng kha khá, có bài nhớ có bài quên, có bài thích một đoạn, có bài thích một câu, nhưng chưa bài nào anh thích hết thảy từng câu, từng chữ như Giang hồ của Phạm Hữu Quang.

Đọc những chuyện kể loanh quanh nhà thơ càng thấy khoái. Kiểu "Trong bàn nhậu Quang ít nói, cứ lầm lì uống, không bao giờ bỏ bạn, tới khi nào tiệc tàn, lừ đừ đứng dậy ra về, lúc đó trông anh thật cô đơn, xiêu đảo."

hay "Suốt đời Quang là những dự tính dở dang, những bài thơ chưa thành hình, những chuyến đi giang hồ vặt các tỉnh, thành phố nào Cần Thơ, Bạc Liêu, Châu Đốc, nào Sài Gòn, Đà Lạt, Hà Nội…nhất thiết phải lên đường về một nơi chốn nào đó. Có lần anh nhảy lên Phương Bối - ngủ một đêm với nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, tâm sự vơi đầy rồi lộn về."

Nghe rất chi là khoái, là sướng.

Cái khoái, cái sướng của sự ngưỡng mộ một ai đó. Thiệt, anh ngưỡng mộ Phạm Hữu Quang quá trời.

Nhà thơ sinh năm 1952, quê ở Thốt Nốt, Cần Thơ. Ông viết ít và chậm rãi, thành thử thơ ông không nhiều.

Thơ ông đọc lên nghe khoái bởi cái kiểu rất ư là giang hồ, thơ mà như nói, đọc cứ nhẹ tênh mà ngấm, mà thấm vô cùng.

Bài Giang hồ ông viết đâu năm 1991, trước lúc ông mất gần chục năm.

Có rượu, có bạn.

Có những tấm lòng.

Có cả những nỗi cô đơn rất giang hồ.

"Rằng ta chẳng phải đứa rong chơi
Giang hồ nát chiếu về chốn cũ
Gối đầu con sóng đêm nay ngủ
So tiếng độc huyền rơi rơi rơi
Ta lớn lên, từ đó, khoảng trời..."

(trích Ngẫu hứng chiều sông Hậu)


Tàu đi qua phố tàu qua phố

Phố lạ mà quen ta giang hồ

Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ

Chẻ củi trèo thang với… giặt đồ

Giang hồ đâu bận lo tiền túi

Ngày đi ta chỉ có tay không

Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi

Mây trắng trời xa trắng cả lòng


Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn

Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình

Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng

Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình


Giang hồ có bữa ta ngồi quán

Quán vắng mà ta chửa chịu về

Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống

Đếm thấy thừa ra một gốc si


Giang hồ mấy bận say như chết

Rượu sáng chưa thưa đã rượu chiều

Chí cốt cầm ra chai rượu cốt

Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu


Giang hồ ta chẳng hay áo rách

Sá gì chải lược với soi gương

Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc

Chợt tiếng trẻ thưa ở vệ đường


Giang hồ ba bữa buồn một bữa

Thấy núi thành sông biển hóa rừng

Chân sẵn dép giày trời sẵn gió

Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…


Giang hồ tay nải cầm chưa chắc

Hình như ta mới khóc hôm qua

Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt

Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà!


* Mấy đoạn nghiêng nghiêng là từ bài Chung quanh bài thơ Giang hồ của Phạm Hữu Quang - bài viết của Trần Hữu Dũng.

3437 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi cuong205a , KazRp6 người nữa
VuonChuoi
câu cuối quá nổi tiếng
Mong đc sống 1 cuộc đời lang bạt giang hồ như bác này. Chán cuộc sống tù túng
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết