Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Cắt tóc

Chiều nay vừa cắt tóc.

Hổm rày tóc dài quá mà lười đi cắt. Người ta nói anh cắt tóc đi, cắt tóc đi, thiếu điều dụ dỗ đến năn nỉ rồi hăm dọa luôn mà anh hỏng thèm đi cắt cứ ở nhà ăn no rồi nằm lăn cái ạch ra ngủ thật là tao nhã. Hôm nay mà hổng cắt nữa thì tóc dài và bù xù quá trời, nên thôi mần siêng ra đường đi tỉa tót. Quả nhiên Yàng không phụ lòng người, cắt tóc xong đẹp giai quá trời, dìa nhà là có người mời đi ăn này nọ. Chạy ra đường đứng sửa cái nón bảo hiểm, phát hiện ra con gái ông sửa nón dễ thương là là. Mai mốt chắc lâu lâu giả bộ đập quai hay bứt đứt dây nón để ra đây sửa nón quá hí hí.

Nói dzụ án cắt tóc, thiệt nhớ hồi còn thơ ngây hơn hai chục năm dìa trước, mẹ anh cũng dụ dỗ, năn nỉ kèm theo hăm dọa anh mí dzụ án cắt tóc này.

Xem mấy album ảnh ngày xưa, anh thấy tóc mình dài dài mới thiệt lãng cbn tử làm sao. Anh hỏi sao hồi đó tóc con dài dữ dzạ, mẹ nói chớ mày có cho ai đụng vào đâu mà hỏng dài. Èn en én en.

Anh đồ rằng hồi nhỏ anh đẹp giai, thành ra chảnh chảnh, không phải dân pro là hỏng cho cắt. Hoặc giả, anh nhớ học đâu đó cái gì mà răng tóc là gốc con người, thành ra anh cóc để ai chạm vào tóc mình mà kệ, cứ để nó dài dài. Thiệt, cái phẩm chất thiên tài nó ăn vào anh từ nhỏ mà.

Nhớ đâu đó chừng chín, mười tuổi, hồi đó tài hoa bộc phát, một trưa nằm ở nhà hỏng có gì làm mới vắt tay lên chán suy nghĩ về nước Mỹ, vô tình thấy tóc mình đã dài. Nghĩ tới nghĩ lui mới chạy đi lấy cây kéo may đồ của mẹ anh ra vừa đứng soi gương vừa… tỉa tót mái tóc của mình. Mần tới mần lui hồi lâu thấy cũng ổn, đẹp đều hai bên sau trước mới cười thỏa mãn đem cất cái kéo. Chiều đó sung sướng làm sao ba anh đưa anh đi chơi, gặp bạn bè cũ hỏi con mày là thằng nào đâu thằng nào đâu, ba anh mới cười nói thằng đó thằng đó í cha trời ơi sao con tui có cái đầu kỳ dzậy nè. En èn, chiều anh được thả dìa nhà, rồi cho tiền đi bộ ra con hẻm gần nhà kiếm ông thợ hớt tóc nhờ ổng “sửa” giùm. Yàng ơi, nhớ cái mặt đơ ra rồi vừa cắt vừa lắc đầu của ổng mà buồn. Hên là cuối cùng không phải cạo hay hớt đinh, chỉ sửa từ chỗ rất khó coi sang khó coi hơi hơi thôi. Tối đó dìa nằm ôm gối anh chỉ biết thở dài, chắc sau này mình hông làm nhà tạo mẫu tóc được roài, thôi mình làm kỹ sư, bác sỹ này nọ tạm tạm dzậy.

Kể từ khi anh học lớp 3, anh bắt đầu đi học một mình, đi chơi một mình, dĩ nhiên là cũng đi cắt tóc một mình. Trường học thì bắt phải cắt tóc ngắn, để tóc dài là bắt phạt mí lại hăm he để trường cắt tóc. Vậy là sự nghiệp đi cắt tóc trải hai mươi năm của anh cũng lắm thăng trầm. Mà hình như trầm nhiều hơn thăng, bị anh toàn chui đầu dzô mấy chỗ nào cùi bắp xác mía ven đường, lề đường, góc hẻm mà cắt tóc không. Hổng hiểu sao, con người anh phong lưu tao nhã dzậy mà khoái cắt tóc bình dân dzậy đó. Lỡ dại chui vào chỗ nào sans sang chút chút là người ngợm cứng đờ, khó chịu bứt rứt hỏng chịu nổi.

Có một dạo, anh cắt suốt ở một góc đường nhìn giống giống cái ảnh mà bạn anh chụp.

Cái hàng cắt tóc quen thuộc góc đường đó anh cắt suốt mí năm liền cho đến khi nhà anh dọn khỏi khu đó, rồi nó bị giải tỏa, xây thành đừơng đẹp, phố ngon… Có mấy lần đi loanh quanh tìm về chốn xưa, anh rảo quanh ngó nghiêng coi coi còn cái hàng cắt tóc ngày xưa không mà không thấy, thành ra buồn dễ sợ. Mà anh cứ buồn dễ sợ hoài hoài như vậy khi những chỗ cắt tóc thân quen anh hay cắt, những tiệm cũng nhỏ, cũng tàn tàn vậy dẹp dần đi, anh ra kiếm hoài mà ngơ ngẩn trời ơi đâu mất tiêu rồi. Hổng biết sao, chắc tại anh tình cảm quá.

Ở mỗi cái tiệm nào đó mà anh chui dzô, thường anh cũng… rảo rảo ngang mấy vòng xe, coi coi chỗ này ổn hông he, lỡ dzô đó nó gì gì thì bỏ mẹ. Nói chơi thôi, chớ gì gì thì chắc hông có gì gì rồi, chỉ là thói quen. Nhiều khi anh thấy anh đi cắt tóc mà như đi… xin cái gì. Rụt rè bước dzô, người ta kêu ngồi là ngồi, hỏi hớt sao là ấp a ấp úng tùy anh tùy anh. Ngượng là là. Bởi, coi mặt mày ác vậy chớ anh hiền, sống nội tâm…

Hồi năm học lớp mười, thằng cún con bạn của anh bỏ học, hỏi nó chớ mày nghỉ rồi mày làm gì thằng chó. Nó cười hí hí mặt tươi như cái bông nói tao đi học cắt tóc, cắt tóc nghệ thuật nha, thầy bói nói sau này tao cắt tóc mà nổi tiếng. Rồi nó đi học cắt tóc, rồi anh đưa đầu anh cho nó cắt, gọi là giúp bạn, cho bạn nâng cao tay nghề. Rồi nó cũng đi cắt tóc cho người ta… Rồi ít lâu sau gặp lại, nó cười toe toét nói tao nghỉ rồi, giờ tao đi học chỉnh nhạc, làm DJ, làm cái này sang, mà giàu. Anh cười hi hi chửi má mày rồi dìa luôn.

Thôi, nói linh tinh vậy thôi, chẳng qua chiều nay vừa đi cắt tóc, cắt tóc xong dìa tắm rửa đẹp giai, xức nước bông, rồi đi ăn mí đại gia và đồng bọn thiệt là sung sướng. Tối về ngủ cái è đến 2h mấy giật mình dậy không ngủ lại được, tưởng có điềm gì chẳng lành hóa ra là có đá banh. Vừa coi đá banh, vừa coi linh tinh, thấy cái ảnh của bạn Ngọc Chân chụp mới ngồi nhớ nhung vu vơ viết lảm cbn nhảm.

Quên, bonus ảnh anh hồi nhỏ đẹp giai ngời sáng tương lai cái.

Photobucket

Xem ảnh càng thấy tự ngưỡng mộ chính mình, đẹp quá há há.

Hồi xưa anh mà theo nghiệp diễn, giờ chắc cũng nổi tiếng rồi chớ hổng chơi.

3330 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi bloc2210 , tiner3 người nữa
akane
Ảnh giống con gái ghê
9 năm trước· Trả lời
tiner
viết hay cbn quá
9 năm trước· Trả lời
bloc2210
Sống nội tâm yêu màu tím thích quần chíp
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết