Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Dạ dạ

Buổi chiều cafe Passio với bạn X xinh đẹp. Càng ngày bạn càng đẹp. Bạn càng đẹp hơn khi dạo này nói chuyện dí bạn anh cảm thấy mood mình lên cao bao nhiêu.

Dạo này anh bị mắc bệnh tự lảm nhảm một mình khi đêm dìa. Không phải anh không có người nói chuyện, mà bởi sáng đến chiều anh toàn phải bưng mặt mỉm cười nói toàn chuyện hệ cbn trọng về tầm nhìn chiến lược kế hoạch mục tiêu bla bla nói chung là rất ư là tào lao. Tối dìa thì úp mặt vào màn hình cũng tào lao mía đao, xong rồi chơi dí con pet cưng tên là Giờ an gian sắc X.

Chơi dí ẻm xong thì quính răng đi tè đi ngủ. Một ngày trôi qua trong bao la sầu thảm, en èn. 

Nói chung là hôm nay vui. Những câu chuyện cũng chẳng có gì. Loanh quanh chuyện kiếm ăn và những giấc mơ. Vậy mà dzui mà sướng quá há há. Nói chung, anh thật dễ chiều chuộng.

Cà phê xong thì đi ăn bún bò. Ăn bún bò xong thì đi dìa. Chạy ngang góc Đinh Tiên Hoàng - Trương Hán Siêu rồi quay xe lại, tấp dzô tiệm giày mua đôi giày. Khoái đôi giày. Khoái luôn chú bán giày. Không phải khoái vì một tỷ năm rồi mới mua đôi giày, hay vì chú bán giày thấy anh đẹp giai mà không trả giá cũng bớt mười ngàn, mà vì khoái cái cách chú nói chuyện dí cái thằng như anh. Cách nói chuyện với khách hàng nghe hết sức đã. "Dạ, ở đây là số...", "Dạ, giày hư con cứ mang ra đây chú sửa,...", "Dạ, chú không có card,..."... Dạ, dạ và dạ. 

Cái tiếng dạ đầu câu đó bây giờ đã ít còn nghe thấy ở Sài Gòn, trong những cửa hàng. 

Anh đi mua hàng, nhiều người bán hàng hình như quên mất cái sự trân trọng bé nhỏ đó dành cho khách hàng của mình. Người ta không dám nói "Dạ, cám ơn chú/cô đã ghé mua đồ của tui". Người ta không còn tiếng "Dạ" đằng trước mỗi câu nói vì người ta lười, vì người ta quên, vì người ta mắc cỡ.

Những cử chỉ chuẩn mực hơn, những động tác lịch thiệp hơn và cứng nhắc hơn nhưng tình cảm trong câu nói thưa thớt hơn. Không phải anh chê sự chuyên nghiệp bài bản đó, anh cũng khoái. Nhưng mà vì đôi khi anh cảm thấy thiếu sự thân quen. Anh thì đẹp và hơi sến. Mà mấy thằng sên sến thường nhơ nhớ những gì quen quen, khoái những gì giản đơn mà tình cảm.

Anh nhớ bữa cơm trưa hồi lâu ghé ăn ở một quán lề đường Đặng Văn Ngữ, Phú Nhuận. Quán cơm chút xíu, nhỏ thôi, chủ yếu bán cho dân lao động. Chủ quán là một bà cụ cũng lớn tuổi, chắc cũng sáu mấy bảy mươi và một chị cũng hơn bốn mươi. Khách gọi cơm, chỉ dạ chú đợi tui xíu. Khách xin mượn hủ tăm, chỉ dạ nói chị hai mang tới liền. Khách kêu tính tiền, chỉ dạ nói của chú mười lăm ngàn, dạ cám ơn chú. Mà giọng chỉ ngọt lùi. Dáng vẻ thì lụi cụi lúi cúi, mặc bộ bà ba tất tả đi tới đi lui, nhìn rất là "chị hai". Chị Hai Sài Gòn, chị Hai miền Tây nước lũ trồng đu đủ bán đậu hủ mê khiêu vũ en èn. 

Bữa cơm lề đường bữa đó tự dưng mà nhớ hổm rày. Không phải nhớ cơm, mà nhớ tiếng dạ của chỉ. Nghe nó hiền, mà quen, mà thương.

Tiếng dạ của dân miền Nam nó hơi khác so với dạ vâng của người miền Bắc, hay tiếng dạ nhẹ nhàng của người miền Trung. Cái tiếng "dạ" không chỉ hàm chứa sự lễ phép, tôn trọng mà còn có gì đó như thuộc về quá khứ. Một quá khứ chịu đựng, nhẫn nhịn mà chịu khó chịu thương.

Cái tiếng dạ của một người lớn hơn rất nhiều bán hàng cho một đứa bằng tuổi con tuổi cháu. Nó vừa thân vừa gần mà lại vừa trân trọng tri ân. Cái tiếng dạ đó, nghe nó vui vui mà nhiều khi cũng giật mình, tự nhiên dặn mình cũng phải nói năng tôn trọng chỉn chu. 

Nhiều khi ghé mua một món hàng, cái mình nhận được còn nhiều hơn là sự sở hữu món hàng đó. Tự dưng cảm thấy vui vui.

3214 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi VuonChuoi , Grarandos3 người nữa
ntvim88
"Anh thì đẹp và hơi sến" Hơi thôi hả anh?
Em nghĩ là siêu cấp vô địch sến cơ
8 năm trước· Trả lời
Huong8x
anh có tâm với SG và Nam Bộ quá chừng :x
8 năm trước· Trả lời
bree
Dạ, bài này hay hết hồn
8 năm trước· Trả lời
VuonChuoi
Em thì thấy hơi ngượng nếu ng bán lớn tuổi mà dạ mình
8 năm trước· Trả lời
Website liên kết