Avatar's Vagabondtq

Ghi chép của Vagabondtq

Lạnh !!!!!

Giai điệu của cuộc sống, tiếng lạch cạch bàn phím trong đêm thâu....

Anh vẫn ngồi đây! trầm ngâm code và nghe nốt đoạn cuối của bài hát "Niệm khúc cuối". Hà Nội lạnh rồi em nhỉ! mà thực ra thì anh cũng không có biết là lạnh hay không, chỉ loáng thoáng đâu đấy trên những status, những entry cho chủ đề lạnh, chủ đề Hoa sữa... Bản thân Anh! đã từ lâu lắm không có thói quen cảm nhận những cảm xúc thường ngày của cuộc sống mang lại, đấy là những cái mỉm cười cho những cái nắm tay trong công viên thật chặt, cho những cái rét đầu đông trên mắt những con người lam lũ, với anh, dù muốn dù không thì vẫn cứ phải coi là họ đang diễn một tấn trò đời, lúc hơn thua, lúc được mất, Ùh, Chiều nay lạnh!!!

- Anh nhé! nhiều lúc khiến em cảm thấy buồn và thất vọng ghê gớm! Nhắn tin không trả lời, Online luôn Invisible, gọi điện không nghe máy....
- Anh xin lỗi!
...
- Anh ơi! từ mai em sẽ không nhắn tin cho anh nữa, em sợ cái cảm giác chờ đợi như thế...
- Ơ! ùh! Anh xin lỗi, lúc nào rảnh anh gọi cho!
...
- Anh nhé! tối qua em chuẩn bị đi ngủ, nhưng anh còn dặn thêm là mai sẽ rét tăng cường, đi học nhớ mang thêm áo vào. Cơ mà hôm nay trời nắng, anh lừa em nha....
- Thế àh! Anh xin lỗi!
...
- Anh này! em thấy anh với bạn em rất hợp, anh có nghĩ thế không?. À... mà thôi em không nói nữa, em đi ngủ đây...
- Ùh!

Cafe, lại cafe, nhiều lúc giật mình tự hỏi cái thứ đắng không đường không sữa ấy, còn đắng hơn cả bát thuốc Bắc hồi xưa mẹ Anh thường bắt uống có gì mà khiến đam mê như vậy! Không gian trong quán yên lặng, từng đôi ngồi với nhau, Anh chọn bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra đường, bật một bài nhạc, lặng người đi và khẽ thở dài một cái, nhẹ thôi. Cảm nhận thời gian trôi chầm chậm và nhìn những giọt cafe tí tách, gió luồn qua những khe cửa mang theo tiếng lá hòa với đủ thứ âm thanh của thành phố đang chuyển mình trong chiều tà... Chiều nay lạnh!

Anh đã từng nghĩ rằng, nếu như cuộc sống là phấn đầu ngày này qua năm khác, là những thành tích mình đạt được trên thế giới mạng, là sự nể trọng, là hàng chục cái yahoo xin add mỗi ngày, là chút tiền hàng tháng anh gửi về nhà, lo toan cho cuộc sống hiện tại nơi đất khách, là những trận nhậu chén chú chén anh, là những trò vô thưởng vô phạt ngày nào anh cũng diễn... Anh tưởng rằng bấy nhiêu đó có tự hào về bản thân, là đủ! Chiều nay lạnh!

Anh ốm! Những dự án còn giang dở, những câu chuyện nhàm chán mỗi ngày vẫn còn một chỗ trống, những khó khăn của bạn bè nhờ vả, nhiệm vụ được giao, tiền điện nước cuối tháng, bữa ăn hàng ngày...mọi thứ dường như chững lại. Anh cần gì? Một cái mail thúc giục công việc phải xong, một cái buzz đầy lạnh lùng phải hoàn thành dự án, một cái comment e dè của bạn bè khi nhờ vả nhưng không thấy trả lời, một cái nhìn của cô chủ nhà, một câu chửi đổng của dân mạng, hay một tin nhắn  bắt anh uống thuốc rồi đi ngủ sớm? Mệt không? buồn không? Chiều nay lạnh!

Ta nhặt nhạnh từng mảnh vỡ cuộc đời
Vá víu
Sợi chỉ thô luồn vào thân buốt nhói
Năm tháng đi qua, mình ta ngồi đợi
Bóng dáng một người như làn khói mờ tan .

Bỏ cái máy tính, anh bước ra hiên nhà và trầm ngâm về những ngày tháng vừa qua, Lạnh thật, Thành phố chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn xa xa tiếng máy công trình, những người bán đồ ăn dạo... Thời gian này, anh lại toan tính nữa rồi, không ai nói nhưng chính bản thân anh biết vậy! Cảm giác sợ lắm. Hôm qua, hôm nay mọi chuyện anh đã giải quyết xong, nhưng còn ngày mai liệu anh có còn đủ can đảm và nghị lực để tiếp tục cố gắng?. Anh chợt sợ những bữa cơm hiếm hoi của mẹ chờ khi nghe anh về, để rồi nhận điện thoại báo là bận hôm sau mới ghé qua nhà được. Anh sợ một ngày anh phải vụng về trả lời những câu hỏi của bạn bè về cuộc sống hiện tại hay dự định cho tương lai, Anh sợ trời lạnh và mưa, khi đấy khiến con người anh khác thực tế hơn, Anh sợ có người không hiểu mình giống như anh không thể tự hiểu nổi mình!

Sáng rồi, nhanh thật. nhưng anh biết một điều, đấy là cái giật mình khác với có kẻ đã giật mình vì câu chửi của anh có người trích trên diễn đàn, Anh cười! nhạt lắm! Hôm nay, trời vẫn lạnh em àh!

2986 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi khanhlinh88 , hoangcuong7787 người nữa
Vagabondtq
@meongoan , @InTheEnd , @ntvim88 Các bác đã đọc hết chưa ạ Chưa gì đã loan rồi. Nhỡ không ra gì thì hỏng
8 năm trước· Trả lời
meongoan
đã ... Đọc xong có cảm giác như đọc trong blog việt vậy:X
8 năm trước· Trả lời
ntvim88
Đọc câu đầu đủ loan cmnr
8 năm trước· Trả lời
Vagabondtq
@meongoan Ngày xưa mình làm bên blog Việt Làm phụ trách mảng bên VNPLus mà Nên có khi bị nhiễm
8 năm trước· Trả lời
Vagabondtq
@ntvim88 là thế nào đấy ạ Mà anh ơi, cmnr không phải là ý bậy chứ, em dịch ra là... nhưng thấy trên CAB hay dùng, không hiểu ý là gì?
8 năm trước· Trả lời
meongoan
Thôi rồi !! hèn chi .... @__@
8 năm trước· Trả lời
menhmangmienman
báo tốt.
8 năm trước· Trả lời
ntvim88
"con mẹ nó rồi" chứ còn là cái gì nữa
Nhưng chỉ dùng cho nó thân mật thôi, ko có ý gì khác đâu
8 năm trước· Trả lời
Congamaimo
Ếch gì, lâu lâu mới được cái cảm xúc dưng dưng thế nài :x
8 năm trước· Trả lời
khanhlinh88
Hay quá. Câu chữ nhẹ nhàng, đọc mà nhớ giọng văn của Thạch Lam trong "Gió đầu mùa"
8 năm trước· Trả lời
Vagabondtq
Ngẫu hứng
8 năm trước· Trả lời
Website liên kết