Avatar's rongnamkiet

Ghi chép của rongnamkiet

Cái này gọi về hồi ức.

Chuyện buồn của cụ ông @Baltimo.


Hôm nay kỉ niệm 50 năm ngày thành lập Đảng bộ Linkhay. Cụ ông Baltimo- Nguyên Bí Thư đầu tiên của Chi bộ ngày ấy, năm nay cũng đã tròn 89 mùa hoa xoan. Vì tuổi cao sức yếu cụ không thể đến tham dự buổi lễ kỉ niệm được, đành ngồi nhà dở album ảnh ra xem lại kỉ niệm xưa cũ cùng anh chị em. Cụ run rẩy lật từng trang ảnh và dừng lại...ở tấm ảnh chụp lại quang cảnh quán bia Tạ Hiền- nơi Chi Bộ Chém Gió Linkhay ra đời. Quên làm sao được cái ngày đầu tiên ấy.

Đúng 50 năm trước tại quán bia Tạ Hiền diễn ra đại hội thành lập Chi Bộ Chém Gió Linkhay, người người tham dự rất đông, cụ khi ấy là một chàng trai trẻ hào hoa phong nhã ba chấm, cũng đến tham dự, ngồi từ đầu chí cuối, hát hò, tán chuyện như pháo nổ, uống cũng nhiều, chàng vui lắm lắm…nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn cuộc, ai nấy rủ nhau về nhà…nghỉ…chàng cũng chả ngoại lệ, tập tễnh đi về, giữa đường, Chàng lẩm bẩm một mình: “Cái giống bia rượu đúng là uống thì sướng làm sao, dưng giừ thì…tức bụng đên chết mất…phải tìm chỗ thôi!”
Rồi Chàng dừng lại, đang định hành sự thì giật phắt mình khi thấy dáng một mĩ nhân tiến đến. 
- Chào anh đẹp giai, giai đi đâu mà giờ này lang thang ở đây?- Nàng lên tiếng.
- À, ờ…thì…anh mới đi liên hoan về…ta quen nhau hở em? ( Lúc này, trong lòng Chàng đang thầm nghĩ- không biết người ở đâu mà đẹp vậy ta? Đẹp hơn cả Thị Nở. Tội lỗi là lúc này đang đúng lúc ta buồn đi tè…)
- Thú thực với anh là ta chưa quen nhau …lần nào…dưng em có tí chuyện muốn nhờ anh giúp!- Mắt nàng sáng lên long lanh…long lanh…
- Vậy sao? Vậy bây chừ anh có thể giúp được gì em?- Chàng lên tiếng.
Nàng ta e thẹn lắm….đôi má ửng lên vẻ hồng hào, mắt lúng liếng…một hồi lâu mới thổ lộ…”Dạ, sự thực em không biết bắt đầu như thế nào? “
- Chuyện muỗi em ạ, em nói đi, để anh xem cho….lúc này không biết do men rươu hay do men say tình ái vừa giáng xuống hay không mà Chàng thấy lòng mình gợn sóng thế…!
- Dạ…thú thực với anh, em năm nay gần ba mươi cái xuân xanh rồi mà chửa bao giờ được tận mắt nhìn thấy “cái ấy" của đàn ông, tò mò lắm í, bạn bè nó cứ cười em là ngây thơ… năn nỉ anh, em hứa, em chỉ xem qua thôi, không làm gì quá đáng đâu ạ!Em thề đấy…
Nghĩ thầm trong bụng là ờ, thì cho xem, có mất gì đâu nhỉ, mà cho xem mau mau để mình giải quyết đi cái nỗi buồn này…nghĩ thế, Chàng cũng thẹn thùng cho Nàng xem…Ấy vậy mà xem xong, Nàng ta chả đi, nhìn thẫn thờ lắm, nàng thốt lên: “Quả đúng là không sai, thương hiệu này chả cần gì phải quảng cáo trên xe bus cho tốn tiền nhà nước!”, xong Nàng lại bẽn lẽn….
- Anh ạ, đằng nào cũng thế, đã giúp thì giúp cho chót, đằng nào thì em cũng đã được nhìn thấy, mất gì đâu, lần cuối cùng, năn nỉ anh, cho em sờ thử một lần thôi, gần ba mươi cái xuân rồi mà trong đời em, em chưa được biết "nó" nóng lạnh ra sao…xong em đi ngay tức khắc, không làm phiền anh nữa…em thề…giọng nàng run run nhưng đầy quả quyết…
Lúc này, khó có thể nhịn nổi nữa rồi, mau mau để còn xả chứ…xem thì xem, sờ thì sờ…mất gì của bọ…nào, làm đi, mau lên để anh còn giải quyết… Chàng sốt sắng!
Chàng chưa kịp dứt lời, Nàng nhanh tay chộp lấy và hét lên: 
- Này nhé, đáng đời nhé, hôm nay bắt được tận ….tay quân chuyên tè bậy vào tường nhà chị rồi nhé…này thì xem này…à thì sờ này…
Đên tận bây chứ đã 50 năm trôi qua ở cái tuổi cũng gần đất xa trời rồi, thế mà cụ vẫn không tài nào quên được thời khắc ấy. Mỗi khi trái gió trở trời cụ vẫn thấy "nó" buốt buốt, đau đau... ;))

1719 ngày trước · Bình luận · Loan tin
littlebuffalow , huuduc949 người nữa
·  

4 bình luận

Viết bình luận mới
Website liên kết