tutuxinhxich
Sáng nay Hà Nội mưa phùn, mưa rơi như sương. Dậy sớm, nghĩ một lúc mở
mail cancel tất cả họp buổi sáng. Đánh răng rửa mặt mặc xong quần áo
liền đi tìm cái xe máy, để lâu không đi mãi mới ga lên được. Mưa phùn
lất phất.Đi qua hồ Gươm, nhìn hồ như mặc một lớp màn, hít vào thở ra
toàn thấy khói. Bụng đói, đi ăn một bát phở gà, trứng trần, trên Bát
Đàn. Phở nóng thơm hôi hổi, nước dùng không béo, ngọt vị gà. Lại đi thêm
một vòng hồ rồi lên Đinh ngồi. Chưa bước vào quán đã nghe thấy All you need is love.


Cảm giác này đã trải qua không biết bao nhiêu lần trong đời nhưng lần
nào sướng không tả nổi như lần đầu, hồi mười mấy tuổi. Những dây thần
kinh hoặc ký ức nằm đâu đó trong hàng tỉ nơ ron lưu giữ những cảm giác
này bỗng dưng sống dậy. Sung sướng không chỉ là cảm giác mình cảm thấy,
mà còn là vì mình vẫn còn cảm thấy, như lần đầu. Anh lại không khác gì
thằng bé hai mươi tuổi, sung sướng với những buổi bùng học, đi chơi, vừa
đi vừa ngửi đẫy người không khí Hà Nội sáng mùa đông.
"I know I'll never lose affection
For people and things that went before
I know I'll often stop and think about them
In my life, I love you more."
- 41 ngày trước
229 người quan tâm
2346 bình luận
286 tin đã gửi

Hoạt động gần đây

Website liên kết